Bài dự thi của Mẹ bé Ánh Dương (Xuka)

Bài dự thi của Mẹ bé Ánh Dương (Xuka)

( 01-01-1970 - 08:00 AM ) - Lượt xem: 600

Hành trình bạn xuka đi học 13 tháng.Mẹ bắt đầu rục rịch đi tìm trường cho con. Loanh quanh 2-3 trường gần nhà nhưng vẫn không chọn được trường nào vừa ý. Mẹ đi hỏi chán rồi mẹ quyết định chưa đi gửi con đi, vì con còn quá nhỏ. Mẹ muốn tự tay chăm sóc con hàng ngày, tự tay cho con ăn và cho con bú vì cảm giác không yên tâm khi có ai khác ngoài ba mẹ chăm sóc con. Vèo 1 cái, con 15 tháng.Lúc này mẹ lật đật đi tìm trường lại cho con.Lần này quyết tâm hơn lần trước vì mẹ muốn đi làm lại nên mẹ tìm hiểu rất nhiều trường. Mẹ nhớ là mẹ đã đi hỏi hơn 10 trường (mười mấy trường gì đó không nhớ chính xác), xa có, gần có, nhưng vẫn chưa chọn được trường ưng ý. Trường mẹ thích thì quá xa và học phí quá cao, trường có học phí nằm trong khả năng chi trả của ba mẹ thì hiệu trưởng (hay chủ trường gì đó) không cho đi tham quan lớp học và không cho mẹ ở lại trong mấy ngày đầu con đi học (Oh my God, đến cả không cho đi tham quan lớp học thì pó tay). Trường thì to, sân chơi rộng, tương đối gần nhà thì chỉ nhận bé từ 18 tháng (dù là trường tư), trường thì mọi thứ ok (từ học phí, đến sân chơi, đến phương pháp giáo dục, đến các chương trình ngoại khóa) thì lại ngược với đường đi làm của ba mẹ. Vừa ngay lúc đó thì kế bên nhà có trường A kia có chưng trình khuyến mãi học hè, ba mẹ quyết định cho con qua học thử, vì gần nhà nên mẹ có thể hàng ngày đưa đón con đi. Trước ngày con đi học mẹ đã trao đổi với các cô về việc xuka không uống sữa bột, vẫn còn uống sữa mẹ, mẹ sẽ gửi sữa hàng ngày và các cô chỉ hâm lên cho con bú thôi. Cô giáo vụ nhận hồ sơ đồng ý tuy nhiên đến ngày con đi học thì có sự cố xảy ra làm mẹ không hài lòng. Từ khi quyết định cho con đi học, lòng mẹ cứ lâng lâng 1 cảm xúc khó tả, vừa thương con, vừa lo lắng đủ đường, vừa nôn nao không biết con sẽ ra sao. Mẹ hát đi hát lại bài hát “Ngày đầu tiên đi học” như để tự an ủi chính bản thân mình, vậy mà cũng không tránh khỏi cảm xúc hụt hẫng khi nghĩ rằng con sẽ rời xa vòng tay mẹ để những người hoàn toàn xa lạ chăm sóc con. Mẹ lo không biết họ có chú ý đến con không, họ có nhớ đến những thói quen tính cách của con khi mẹ trao đổi lúc đầu không, họ có cho con ăn cơm không hay ngày 3 bữa là cháo xay hoặc cháo nguyên hạt, họ có biết hâm sữa vừa đủ ấm để con bú hay không, họ có dỗ được con ngủ trưa không, họ có thay tã thường xuyên cho con hay không, họ có nói chuyện nhiều với con như ba mẹ ở nhà không, họ có dạy con cách trở thành 1 em bé tự lập qua những kỹ năng hàng ngày không, họ có cho con tự do khám phá thiên nhiên hay chỉ quẩn quanh 4 bức tường cùng máy lạnh chạy rè rè suốt từ sáng tới chiều … Bao nhiêu câu hỏi bao vây lấy mẹ, khiến nhiều lúc mẹ phát chán không đành lòng cho con đi học. Nhưng mẹ biết, dù sớm hay muộn thì mẹ cũng phải quyết định việc này, và đi học sớm tránh mốc 18 tháng là điều hoàn toàn tốt cho con (trung bình 18 tháng là thời kỳ đỉnh điểm của cái gọi là “sự lo sợ xa cách” ở trẻ, lúc này trẻ đi học thì lâu thích nghi với môi trường mới hơn) Buổi sáng hôm đầu tiên con đi học, đó là ngày thứ 2 đầu tuần, ba xin phép vào trễ. Ba chở cả nhà đi ăn sáng rồi chở 2 mẹ con tới trường. Con hớn hở đi vào vì tưởng được đi chơi khi tới nơi có ba mẹ ngồi chơi cùng con và các bạn. 1 lát sau ba cho con vào lớp, còn mẹ đứng ngoài mà mắt cứ cay cay vì thương con. Mẹ trao đổi với cô 1 số điều về thói quen sinh hoạt và tính cách của con xong mẹ về, ba đi làm. Trước khi về mẹ gửi sữa cho con và mẹ đã xém cãi nhau với cô hiệu trưởng khi cô ấy cho rằng “trướng từ trước tới giờ không nhận bất cứ cái gì phụ huynh gửi, sữa cũng vậy, sợ bé uống sữa này không tốt cho bé hay có chuyện gì trường không chịu trách nhiệm”. Mẹ đã hỏi cô với giọng hơi khó chịu và có phần gay gắt “cô cho biết tại sao sữa mẹ lại không tốt, không tốt ở chỗ nào. Bé nhà tôi đã uống từ nhỏ tới giờ, không tốt là thế nào hả”. Có lẽ mẹ hơi bực khi công sức vắt sữa của mẹ bị tạt 1 gáo nước lạnh, trái hoàn toàn với sự đồng tình của giáo vụ làm hồ sơ nhập học cho con nên mẹ nói hơi lớn tiếng và có phần dõng dạc hiên ngang. Cô hiệu trưởng bất ngờ trước phản ứng của mẹ, giáo vụ lật đật xoa dịu cơn tức của mẹ bằng việc cố giải thích rằng ý cô hiệu trưởng không phải như vậy.Sau khi cô hiệu trưởng đồng ý về sữa mẹ thì mẹ mới đi về. Ngày hôm đó cô gọi điện bảo con khóc, nhưng cô dỗ được, trưa mẹ đón về nhà, con vẫn vui vẻ bình thường. Ngày hôm sau con đi nửa buổi, hôm sau nữa mẹ cho con đi cả ngày. Con về nhà khóc lóc bám quíu chân mẹ. Sáng vừa tới cửa trướng là con không chịu vào lớp, và mấy ngày rồi mà con vẫn khóc vật vã, không ăn không bú. Con sụt kg, người tọp hẳn đi. Đến ngày thứ 5 mẹ cho con đi cả ngày, con vẫn khóc. Dù mang tiếng là đi cả ngày nhưng 8h mẹ mới cho con đi và sau giấc ngủ trưa dậy thì mẹ đã đón (2h rưỡi chiều). Có 1 điều mẹ không hài lòng là các cô mở ti vi quá nhiều cho con ngồi xem 1 cách thụ động. Bất kể khi nào mẹ ghé đều thấy mở tivi với volume to đến cả người lớn nói chuyện còn phải kề sát vào tai nhau mà nghe, nói gì đến bọn trẻ. Mẹ kiến nghị thì các cô nhìn mẹ như người ngoài hành tinh xa lạ rớt xuống trái đất này. Đỉnh điểm là ngày thứ 6 cũng là ngày cuối tuần, mẹ cho con đi học, tới nơi thì con khóc, cô phụ trách chăm con ra bế con vào và gần như giằng con khỏi tay mẹ. Mẹ ngồi ở hành lang nghe tiếng con gào thóc thảm thiết thì trong lòng như xát muối vì lo. Xong 1 lát sau vì con khóc quá nhiều, cô không dỗ được, liền giao cho 1 cô khác bế con lên lầu để dỗ. Mẹ có nói để mẹ dỗ cho thì các cô không đồng ý và bế con lên lầu. Mẹ ngồi ở dưới nghe tiếng con khóc văng vẳng xuống, tiếng cô giáo cũng văng vẳng “nín chưa, nín chưa” mà nghe nhói tim. Mẹ vội nói cô cho bé xuống để mẹ bế, nếu cô không đồng ý thì mẹ cũng lên lầu bế con xuống. Thấy vậy thì cô liền bế con xuống, cộng thêm các yếu tố kể trên thì mẹ quyết định cho con nghỉ học tại trường này.Hôm đó về nhà, mẹ xin lỗi con, mẹ ôm con thật nhiều để bù đắp cho con, rồi mẹ lại trên hành trình tìm trường khác nữa.Tât cả mọi thứ đều chỉ có ba mẹ tự thân vận động, tự tìm hiểu chứ không hề có ai giúp đỡ giới thiệu, nên rất là vất vả.Và trên hành trình tìm trường đó, mẹ tìm ra trường Mầm Non Hạnh Phúc, là ngôi trường mà con đang học bây giờ. Thật ra mẹ đã đến đây 1 lần vào lúc con 13 tháng. Nhưng lúc đó mẹ không gặp cô Tiến – là cô hiệu trưởng. (lúc đó mẹ gặp ai thì mẹ không thể nhớ ra). Mẹ chỉ nhớ hôm đó mẹ đến là hôm thứ 7, đi chung với bà ngoại, cũng được giới thiệu đầy đủ và đi tham quan các phòng học, tham quan cả sân thượng vườn cây và nhà bếp của trường. Có điều vì đã khá lâu nên mẹ không còn nhớ nổi là trong lớp có tivi hay không. Lần thứ 2 mẹ đến trường Hạnh Phúc, lúc đó bạn xuka đi học đã được 4 ngày bên kia, và linh cảm của 1 người mẹ mách bảo rằng ngôi trường A mà xuka đang học không phù hợp với bạn xuka của mẹ. Mẹ cũng có trình bày với cô Tiến, cô bảo mẹ theo dõi những biểu hiện đi học về của bạn và có gì thì cứ trao đổi với cô, khi nào quyết định cho bạn đi học bên Hạnh Phúc thì báo để cô sắp xếp đón bạn. Sau khi quyết định cho xuka nghỉ bên trường A kia, bạn xuka có vài ngày ở nhà với mẹ để ổn định tâm lý, thì lại đến thứ 2 đầu tuần, mẹ cho bạn đến trường Hạnh Phúc, nhưng không phải học mà cho bạn đi làm quen với trường lớp thầy cô. Đều đặn suốt 2 tuần, ngày nào mẹ cũng cho bạn đến trường chơi với các bạn khác, chơi với đồ chơi và cô ở trường. Mẹ cũng liên tục làm công tác tư tưởng cho bạn, trò cuyện với bạn về việc đi học rất là vui, rằng bạn đã lớn và bạn cần đi học, rằng đi học có nhiều bạn chơi vui hơn ở nhà, rằng các cô rất yêu thương bạn, sẽ hát và kể chuyện cho bạn nghe. Sau 2 tuần như thế thì bạn được đi học chính thức. Hạnh Phúc là 1 ngôi trường nhỏ, sân chơi cũng nhỏ, nhưng điều mẹ thích là quan điểm giáo dục con của cô Tiến gần như hoàn toàn phù hợp với mẹ. Lớp học không có tivi, không có máy vi tính, chỉ có cô trò tương tác nhau. Cô Tiến ủng hộ sữa mẹ, ủng hộ phương pháp ăn dặm mẹ đang áp dụng cho xuka nên cho bạn suất ăn của lớp lớn thay vì cháo xay như các bạn cùng độ tuổi. Tsrường có 1 phòng Montessori, có sân thượng được cô rào lại và cải tạo thành sân chơi ngoài trời cho bé. Đặc biệt cô không cứng nhắc mà rất linh hoạt cho các bé nhỏ tham gia hoạt động ngoài trời cùng các bé lớn nếu bé nhỏ phát triển 1 số kỹ năng vượt hơn các bạn cùng độ tuổi. Bạn xuka mới vào mà được cô cho chơi phao cùng các bé lớn. Và hơn nữa vì trường hợp của xuka là khá đặc biệt nên cô Tiến (cô hiệu trưởng) trực tiếp chăm sóc con trong thời gian đầu, khác hoàn toàn với bên kia tức là hiệu trưởng chỉ làm công tác quản lý, còn tất cả việc chăm sóc con là giao cho các cô tự xử lẫn nhau. Ở Hạnh Phúc mẹ thoải mái trò chuyện với cô, có chuyện gì cô đều báo ngay với mẹ. Sĩ số các bạn cũng ít, đảm bảo cho việc chăm sóc bé được tốt hơn, trung bình 3 bé/cô. Hạnh Phúc cũng chấp nhận việc xuka 16m ăn cơm và luôn có suất ăn riêng cho bạn (lấy của các bạn lớp lớn), không như 1 số trường khác mẹ đi hỏi các cô còn bảo mẹ nên tập cho bạn ăn cháo, chứ chả ai tin bạn ý ăn cơm, đến khi họ xem video mẹ quay lúc xuka ăn thì họ mới tỏ vẻ tin tưởng. Mà thật ra bạn ý ăn cơm nắm từ hồi 8 tháng lúc tập bốc nhón nên với mẹ việc ăn cơm là việc hết sức bình thường. Mẹ cũng thẳng thắn với các cô là nếu em đang vui vẻ bình thường mà không ăn không uống sữa thì các cô cũng không nên ép. Ở nhà với mẹ, bạn lắc đầu đến lần thứ 3 là mẹ cất đi, mẹ rất tôn trọng nhu cầu của bạn, đói thì ăn, không đói hay không muốn ăn thì thôi, bữa sau ăn tiếp. Chính vì những yêu cầu của mẹ đều được nhà trường tôn trọng và chấp nhận nên bạn xuka đi học mà mẹ rất yên tâm, mẹ để cho bạn học cả ngày chứ không đi nửa ngày nữa.2 ngày đầu con khóc, ba coi camera xót hết cả ruột gọi cho mẹ hỏi “có khi nào con bị bạo hành không em”.Mẹ buồn cười quá bảo ba rằng “không có đâu, em tin tưởng ở đây mà”. Chiều nào mẹ đi đón con cũng mếu nhưng nín ngay, rồi về nhà vui vẻ giỡn ầm ầm, trái lại với vẻ nhõng nhẽo sợ sệt khi học ở bên kia. Hôm nào ba về sớm thì ba lại đi đón con luôn. Sau 2 tuần thì bạn hoà nhập tốt, dù buổi sáng có chút mếu máo khi cô bế vào lớp, nhưng vừa tới cửa lớp là bạn nín ngay và ngồi vào bàn chuẩn bị ăn sáng (mẹ xem qua camera). Dạo này bạn có tiến bộ, đi học thấy các bạn tự cầm bình bú, về nhà bạn cũng đòi tự cầm bình bú chứ không lười như trước nữa (trước đây toàn mẹ hoặc ba cầm cho bạn). Con đi học đã ổn thì mẹ đi làm lại, hàng ngày ba mẹ vẫn xem camera, mẹ vẫn gọi cho cô hỏi thăm con và cô luôn trả lời 1 cách nhiệt tình. Cho đến thời điểm này, mẹ tin rằng mẹ đã chọn được ngôi trường tốt cho con. Trường đạt gần hết các tiêu chí tìm trường mà mẹ đặt ra, học phí vừa phải, phù hợp với ba mẹ. Mẹ tin là xuka sẽ học ở đây lâu dài trừ khi ba mẹ chuyển hộ khẩu sang quận khác. Nói chung thì tìm trường cho con rất là vất vả. Không phải cứ chọn đại là xong, tìm trường không phù hợp cho con sẽ tạo cho con tâm lý ghét đi học và ghét thầy cô từ nhỏ, không tốt cho việc đi học sau này.Tuy nhiên trường tốt/trường xịn/trường có học phí cao cỡ nào cũng vậy, việc giáo dục chính vẫn là ở ba mẹ, trường lớp thầy cô chỉ là nơi hỗ trợ cho việc giáo dục của ba mẹ mà thôi.Vì vậy mỗi buổi chiều sau khi đón bạn về, trong lúc mẹ nấu cơm thì tới màn độc thoại của ba bạn nhằm dạy bạn nói.Ăn xong thì mẹ tắm bạn còn ba lau dọn, xong thì cả nhà cùng chơi và cùng đọc sách cho bạn nghe cho tới khi nào bạn đi ngủ thì mới thở được 1 cái ra hồn.

 

 

Các tin tức khác

Nội dung chưa cập nhật. Xin vui lòng xem chuyên mục khác.
  • Hỗ trợ trực tuyến google Hỗ trợ trực tuyến facebook
    Ms Tiến
    0937.124.434
  • Hỗ trợ trực tuyến google Hỗ trợ trực tuyến facebook
    Ms Nguyên
    0907.487.307